YIW">

Chuyện cô bé 16 tuổi vô cùng cảm động

Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh.

Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.

Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.

Tôi là con ruột của gia đình này

Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.

Bố dượng có cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang đi học. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.

Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.

Khi ba mẹ con Thái Xuân Linh gia nhập đại gia đình ấy, cả nhà đều vui vẻ chào đón, hay có thể bởi nhà toàn đàn ông, giờ có một cô em gái mới, cả ông bà nội lẫn bố dượng đều rất yêu quý Xuân Linh.

Khi đó, Linh chỉ vì bố mất, nhà nghèo khó, cô đành bỏ học ở nhà. Bố dượng dứt khoát đưa tiền cho cô đi học trở lại. Trong nhà vốn đã bốn đứa con đi học, giờ thêm Xuân Linh, gánh nặng càng lớn. Ông bố dượng chỉ có cách dành thời gian làm thêm lúc nông nhàn mới đủ cho chi tiêu trong gia đình.

Xuân Linh vô cùng trân trọng cơ hội được đi học, ngay học kỳ đầu tiên quay lại trường, cô đứng thứ ba trong khối. Ngoài học tập, cô lo liệu việc nhà, lúc nào rảnh rỗi thì giặt quần áo cho các anh, vác gỗ cho bố dượng, ông bố dượng thường khen ngợi:

- Bố thật là có phúc mới có đứa con gái ngoan ngoãn thế này.

Thời gian hạnh phúc chẳng bao lâu, đầu mùa hạ năm 1995, bố dượng cô trong lúc làm công trình đã ngã từ tầng ba xuống, bị liệt giường. Cột trụ trong gia đình đã gẫy, nguồn kinh tế chính của gia đình bị cắt đứt, và tiền chữa bệnh của bố dượng cô đã mang lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình.

Thật đáng tiếc, khi mẹ Xuân Linh được bác sĩ cho biết, bệnh của chồng mới sẽ không bao giờ khỏi, cả đời nằm liệt giường, mẹ cô đã rất đau khổ. Bà không thể chịu đựng nổi sự rủi ro liên tiếp từ hai đời chồng, lại biết không gánh vác được một gánh nặng quá lớn từ gia đình chồng, mất hết hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.

Bà ôm đứa con trai nhỏ ra đi, bỏ lại một nhà đầy người già, bệnh tật, trẻ con cho dù Xuân Linh năn nỉ, cầu xin mẹ như thế nào.

Thấy bố như thế, người con trai thứ hai định xin nhập ngũ, ông bố không đồng ý bởi anh thứ hai và thứ ba sắp cùng thi tốt nghiệp phổ thông, thành tích luôn đứng đầu trường.

Người con thứ ba cũng đòi bỏ học, muốn đi làm để gánh vác gia đình.

Vào lúc cả nhà bàn cãi, Xuân Linh đề nghị cho em nghỉ học, thay mẹ chèo chống gia đình này. Bố dượng cô rơi nước mắt, ngay cả ông bà nội cũng khóc. Bố dượng cô đau khổ nói:

- Xuân Linh, bố xin lỗi con! Các anh con đã học chừng đó năm rồi, giờ bỏ đi uổng phí quá, bố biết là làm thế con sẽ thiệt thòi

Ba người anh trai đều nắm chặt tay em gái, cùng thề với bố, cho dù sau này ai thi đỗ đại học, cũng đều nhớ công người em gái.

Mẹ Xuân Linh bỏ đi, nguồn kinh tế của gia đình lại mất hẳn chút hỗ trợ cuối cùng. Ông bà nội đều thở dài, bố dượng gạt nước mắt, các anh trai Xuân Linh cũng lo âu, cả nhà rơi vào tình trạng thấp thỏm bất an, buồn thảm. Những người làng an ủi cô bé:

- Ở đây cháu không có người thân, hay là cháu quay về nhà ông bà ở bên Phạm Trạch đi!

- Không, cháu không đi được, mẹ cháu bỏ đi rồi cháu không thể cũng bỏ đi nốt!

Xuân Linh nói với bố dượng:

- Bố ạ, mẹ con bỏ đi rồi, là mẹ con nhẫn tâm; nhưng con hứa con không bao giờ bỏ nhà đi, con sẽ ở lại đây cùng vượt qua hoạn nạn với mọi người, từ hôm nay con xin được là con đẻ của bố!

Năm đó, Xuân Linh mới 12 tuổi, đổi từ họ Thái sang họ Thẩm.

Làm đồng, việc nhà, chăm sóc người lớn, tất cả mọi việc Xuân Linh đều gánh vác, cô bé làm việc như một phụ nữ thực thụ trong một gia đình nông dân, thức dậy lúc mặt trời mọc, trời tối hẳn mới nghỉ ngơi, cẩn trọng tính toán từng món một trong gia đình để lo liệu qua ngày.

Xuân Linh biết, để gia cảnh đỡ khó, thì sức khỏe của bố phải tốt lên, cho nên vào những lúc nông nhàn, cô bé không quên chăm sóc chu đáo cho bố. Mùa hè năm 1996, thời tiết nóng bức, bệnh tình bố dượng cô nặng lên, Xuân Linh quyết định đưa bố lên nằm viện trên thành phố Tề Ninh.

Thu xếp xong việc nhà, cô kéo bố lên thành phố chữa bệnh. Đường đất 80 km, cô kéo xe hết đúng hai ngày một đêm. Khi đến nơi, chân cô đã lở ra, vai kéo sưng u lên một cục lớn.

Để tiết kiệm tiền, Xuân Linh đã ngủ trong nhà để xe đạp của bệnh viện, người trông xe tưởng cô là ăn mày, đã mấy lần xua cô ra ngoài. Xuân Linh đành kể hết sự tình, ông già trông xe cảm động quá, không chỉ cho cô mang chiếc xe kéo đặt vào tận bên trong nhà xe, còn kiếm cho cô một cái màn chống muỗi.

Dưới sự chăm sóc của con gái nhỏ, bệnh của bố dượng cô dần ổn định hơn, cô lại kéo bố về quê trên chiếc xe ấy.

Vừa về đến quê, là vào vụ thu hoạch lúa mạch, các anh đều đang ở trường, ông bà nội chỉ có thể giúp cô nấu cơm và bó những túm lúa, thế là hơn bảy mẫu đất lúa mạch đang chín, lại một mình Xuân Linh cắt. Để kịp thu hoạch, suốt mấy ngày liên tục cô bé ngủ lại ngoài ruộng lúa, mệt tới mức không chống đỡ nổi nữa thì nằm ngủ luôn trên lúa mạch, ngủ dậy lại cắt tiếp.

Vì quá lo lắng, lại vì lao lực, miệng Xuân Linh nở những mụn nước nhỏ, tay chân xước máu. Thật sự cô bé đã kiệt sức, còn lại hai mẫu lúa mạch nữa.

Đều là lương thực gia đình trông vào đó!

Cô bé bất lực đứng giữa ruộng lúa mạch khóc nức nở không thành tiếng, khóc tới mức hàng xóm chung quanh thấy thương hại quá, bèn tới năm tay mười tay giúp cô gặt nốt mảnh ruộng.

Đợt thu hoạch khó nhọc đó đổi lại được lương thực đủ ăn cho cả gia đình.

Anh thứ hai đã đỗ kết quả rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhờ kết quả đó, anh được tuyển vào trường đại học Đồng Tề ở tận Thượng Hải.

Cầm giấy báo nhập học của anh thứ hai, Xuân Linh chạy như bay về nhà quên hết mệt nhọc, nhảy lên vui sướng. Nhìn đứa em gái vừa bé vừa đen, người anh thứ ba là Thẩm Kiến Văn rớt nước mắt tủi thân vì thi trượt đại học.

Thẩm Kiến Văn buồn rầu nói:

- Anh xin lỗi, em đã vất vả vì cả gia đình, mà anh lại thi trượt!

Vừa nói anh ba vừa khóc. Xuân Linh hốt hoảng nắm lấy tay anh:

- Năm nay thi trượt thì năm sau thi tiếp, anh đừng nản chí như thế!

Thẩm Kiến Văn quyết định không thi đại học nữa, ở nhà kiếm sống giúp em gái. Xuân Linh không đồng tình:

- Em chịu vất vả cũng chỉ vì muốn các anh học lên đại học mà thôi! Anh thất bại là em cũng thất bại!

Ba nghìn Nhân dân tệ học phí là gánh nặng quá lớn với cả gia đình. Vào lúc bất lực ấy, Thẩm Xuân Linh nghĩ đến chuyện đi bán máu.

Lần thứ nhất đến nơi bán máu, vì quá nhỏ tuổi, bác sĩ không đồng ý!

Lần thứ hai, cô nói dối tuổi mình, cuối cùng được bán 200 ml máu. Cầm được 400 tệ tiền bán máu, nỗi buồn bã của cô vẫn không bớt đi. Vì 400 tệ so với 3.000 tệ thì còn quá ít ỏi. Như cốc nước hắt vào đống lửa, chả thấm vào đâu.

Ba ngày sau, cô quay trở lại trạm y tế. Lần này, nói kiểu gì bác sĩ cũng quyết không lấy máu của Xuân Linh. Quá lo lắng, cô đành quỳ xuống cầu xin bác sĩ, và kể cho ông biết lý do.

Bác sĩ trầm ngâm rất lâu, cuối cùng ông thở dài bảo:

- Thôi được, chỉ một lần này thôi nhé! Lần sau cháu đừng đến đây nữa, cháu còn quá nhỏ, cơ thể còn đang phải lớn nữa!

Ông bác sĩ chỉ rút một lượng máu rất nhỏ tượng trưng, rồi móc túi ra đưa cho cô 700 tệ, làm Xuân Linh vô cùng cảm động.

Về nhà, Xuân Linh đưa tiền cho bố dượng, bố vội hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế này, cô nói dối là đi vay người ta.

Bố cô cầm tay con xem xét, lại móc từ túi cô ra hai tờ giấy bán máu.

Cả nhà cô đều kinh hãi.

Nhưng số tiền đó còn lâu mới đủ được, dù chỉ một nửa học phí cho người anh.

Bố dượng cô quyết định bán đi một phần mảnh đất từ ngôi nhà cũ của họ, ông bà nội cũng bán ba cây dương vốn định dành gỗ để đóng quan tài cho ông bà sau này. Khi bố dượng không đồng ý bán ba cây dương, ông bà nói:

- Máu của Xuân Linh còn không tiếc, chúng tôi còn cần quan tài để làm gì nữa!

Dưới sự nỗ lực của toàn gia đình, tiền học cho anh hai, anh ba cuối cùng đã thu xếp xong. Để anh Thẩm Tiến Quân có thứ để lên trường, suốt mấy tối liền Xuân Linh thức khuya khâu vỏ chăn mới và giầy vải cho anh.

Vào lúc lên đường, Xuân Linh ra bến xe tiễn anh, cô nói:

- Anh ạ, nhà mình tuy nghèo, nhưng khảng khái, anh phải học cho ra học, anh đừng lo lắng chuyện ở nhà, cũng đừng tự khắc nghiệt với bản thân mình quá, anh cần tiền tiêu cứ viết thư về cho nhà nhé, em sẽ lo cho anh!

Thẩm Tiến Quân không nén được, ôm lấy đứa em nhỏ vào lòng, cảm động trào nước mắt.

Có thể bỏ rơi cha, không được phép bỏ rơi em

Những người anh lên đường đi học rồi, Xuân Linh bắt đầu tính toán xem làm cách nào kiếm tiền để chữa bệnh cho bố, lo học phí cho các anh trai. Ban đầu, cô định theo chân các chị trong làng ra ngoài đi làm kiếm tiền, nhưng ở nhà còn hai người già và một người bệnh đều cần chăm sóc, cô chỉ có thể ở lại. Cân nhắc kỹ, cô quyết định trồng bông.

Trồng bông không giống như trồng những cây khác, không chỉ phí sức trồng trọt, ngay khoản phun thuốc sâu cho bông cũng rất nguy hiểm, nhưng Xuân Linh tính nhẩm ra, một năm trồng bông có thể thu lãi được 8-9 nghìn Nhân dân tệ (16-18 triệu VND), cô không trù trừ bắt tay vào làm ngay.

Cô háo hức trồng xuống cây bông, nhưng chẳng mấy lâu, khu vực Lỗ Tây Nam (mấy huyện thuộc Sơn Đông) gặp dịch sâu xanh trên lá bông (Helicoverpa armigera) tràn tới, vụ dịch làm Xuân Linh cuống quýt, cô bé người còn chưa cao bằng ngọn cây bông đã cõng bình xịt thuốc sâu nặng hơn 20kg sau lưng đi dọc ruộng bông để xịt thuốc.

Cô nghe người ta nói, lúc chính ngọ thời tiết nóng nực nhất, là lúc trừ sâu có hiệu quả lớn nhất. Cô liền chọn lúc giữa trưa nắng to đi phun thuốc sâu, mặt trời rát bỏng trút nóng xuống cánh đồng bông hầm hập như một lò hấp khí nóng, làm Xuân Linh không thở nổi. Cô chỉ có thể chạy phun một hàng rồi chạy ra hít thở không khí. Một ngày vào lúc chính ngọ, vì thùng thuốc sâu bị rò chảy, cô trúng độc, ngất đi.

Người làng khiêng Xuân Linh về. Lúc tỉnh lại, cô không để ý đến sự ngăn cản của người bố nằm liệt giường, lại đòi chạy ra ruộng bông luôn. Năm đó, bông được mùa thu hoạch lớn, nhưng vì thế mà giá thu mua bị dìm xuống rất thấp, và Xuân Linh vẫn không thể kiếm được khoản tiền như cô mong muốn.

Đầu óc thông minh của Xuân Linh lại suy tính, cô đang nghĩ có cách nào kiếm được tiền nhanh nhất. Lúc nông nhàn, cô đã từng theo người làng đi thu mua hoa hòe, cành liễu (dùng như sợi bàng, sợi chiếu cói của VN), cũng từng đi bán mũ nan, đậu tương. Sau này, cô nghe người ta nói táo Tứ Thủy ở huyện bên rất rẻ, cô lại cùng ông bác trong làng đi Tứ Thủy buôn táo.

Hàng ngày, sau bữa tối, cô kéo xe kéo lên đường, lúc trời hơi rạng thì tới được vườn táo, chất đầy xe táo rồi quay về ngay. Đàn ông thanh niên kéo một xe, cô cũng kéo một xe. Dọc đường, người ta đều ăn táo giải khát, cô thì chưa từng ăn một quả táo nào, ngay cả những quả dập nát cũng giữ lại phần bố, cho ông bà ăn.

Anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa thấy đứa em 14 tuổi vất vả như thế, quá áy náy, quyết định bỏ học và cũng trốn nghĩa vụ quân sự, ở nhà kiếm sống thay em.

Xuân Linh khuyên anh thế này:

- Em hâm mộ nhất trên đời này là quân nhân, anh ở nhà rồi sau này anh sẽ ra sao? Anh cứ đi đi, em vẫn còn chống đỡ gia đình này được.

Ngày anh tư lên đường, Xuân Linh rút từ trong túi ra một ít tiền lẻ nhàu nát dúi vào tay anh trai:

- Đây là 80 tệ, tiền em dành riêng ra, anh giữ lấy để tiêu vặt, vào bộ đội rồi anh nhớ cố gắng.

Thẩm Kiến Hoa mắt rưng rưng.

Mùa xuân năm 1997 là mùa xuân vui sướng hạnh phúc nhất của Xuân Linh. Tết năm đó, ngoài người anh thứ tư đang ở bộ đội, cả ba anh trai đều quay về nhà ăn tết. Và ai cũng mang quà về cho cô em gái. Người anh cả là sinh viên mang tặng em một bộ quần áo mới, người anh thứ hai cũng là sinh viên tặng em một chiếc khăn màu hồng, người anh thứ ba đang ôn thi cũng mua cho em một hộp kem trang điểm.

Xuân Linh ôm tất cả quà vào lòng vui sướng, nhảy lên cười, lúc đó cô bé quay trở lại vẻ ngây thơ con nít vốn có. Bố gọi ba đứa con trai đến bên giường:

- Các con phải báo đáp cho Linh, vì nó đã quá khổ sở rồi. Ngày sau các con trưởng thành, các con có quyền quên bố đi, nhưng không bao giờ được phép quên Xuân Linh.

Tình thân vĩnh viễn

Công việc nhà nông bận rộn, nhưng Xuân Linh không quên bệnh của bố dượng, hễ có hy vọng, ngại gì đường xa núi cao, cô đều kéo bố đi. Trời xanh không phụ người có công, bệnh của bố dượng đã đỡ hơn rất nhiều, đã có lúc ông chống được gậy đứng lên. Những người anh học hành tấn tới. Anh cả Thẩm Kiến Quốc sau khi tốt nghiệp đại học đã thi đỗ để học tiếp Thạc sĩ.

Người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa đã được vào Đảng trong quân ngũ, được đề bạt lên làm trung đội trưởng. Tháng 9/1997, người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn cũng thi đỗ cao đẳng, được Học viện Đông y Sơn Đông nhận vào học.

Tháng 3/1998, bà nội bỗng dưng bệnh nặng, lúc lâm chung, bà cụ nắm chặt lấy tay Xuân Linh nói: “Xuân Linh, cả đời bà chẳng có gì tiếc nuối, vì đã có một đứa cháu ngoan như cháu, bà chỉ thương xót cháu thôi!” Nói rồi bà lần từ dưới gối ra một chiếc vòng tay bằng ngọc đưa cho Xuân Linh, Xuân Linh không dám cầm. Ông nội nói: “Xuân Linh, đấy là thứ bà nội định để dành cho cháu dâu đầu, nhưng bà nội nghĩ, cái vòng này nên để dành cho cháu, cháu hãy nhận cho bà mãn nguyện đi!”. Xuân Linh nuốt nước mắt rưng rưng nhận lấy.

Sau khi bà nội mất, người anh thứ tư viết thư về, nói sẽ chuẩn bị thi vào trường quân sự, nhưng khi biết bà nội vừa mất, trong nhà đã lo liệu hết tiền, anh bèn quyết định bỏ cuộc. Xuân Linh đọc thư, lo lắng, cô liền tìm người nhờ gửi thư cho anh trai khuyên ngăn, và gửi kèm theo đó 200 tệ, để anh trai mua sách vở ôn thi. Cô nói: “Anh ạ, thi vào trường quân sự là việc lớn cả đời anh, đừng để khó khăn trước mắt làm ngăn cản việc cả đời”.

Đúng lúc đó, mẹ Xuân Linh đã bỏ đi biệt tăm tích lâu nay, bỗng gửi thư về cho cô, thì ra mấy năm nay, mẹ cô bỏ đi rồi đã làm một tờ giấy li hôn giả mạo với bố dượng, rồi sang huyện Bình Dương ăn ở với một ông có tiệm thực phẩm, cuộc sống khá sung túc. Mẹ cô nghe qua người khác mới biết con gái mình mấy năm nay chịu cực khổ vô vàn, trong lòng bà rất ăn năn. Mẹ cô gửi thư tới muốn bảo con gái bỏ sang huyện Bình Dương, hứa sẽ tìm cho cô một gia đình đàng hoàng để gả chồng.

Đọc lá thư của mẹ, Xuân Linh nước mắt dào dạt, rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản vô lo của một cô con gái bên cạnh mẹ. Nhưng cô cũng không thể nào bỏ rơi gia đình này, cái gia đình nghèo khổ hoạn nạn, nhưng cả nhà đều chân tình yêu thương cô!

Bố dượng biết con gái khó xử, khuyên cô:

- Xuân Linh, đi tìm mẹ con đi! Bố không trách con, cả nhà ta đã khổ, kéo theo cả đời con khổ theo thì bố không nỡ lòng nào!

Xuân Linh cắn chặt môi, quỳ xuống trước giường bệnh của bố:

- Bố ạ, khổ sở nữa con cũng chịu được, bố đừng đuổi con đi!

Xuân Linh nhờ người viết thư trả lời mẹ rằng, cô không muốn theo mẹ.

Một ngày tháng 9/1998, vì muốn kiếm tiền cho anh trai thứ tư ôn thi, cô lại nghĩ đến việc đi bán máu. Sau rất nhiều lần cầu xin, cuối cùng bác sĩ đã đồng ý, lấy 300ml máu của cô. Vốn thân thể gầy gò yếu ớt vì thiếu dinh dưỡng, giờ Xuân Linh càng yếu.

Nhưng cô lấy lại tinh thần, đi ra bưu điện gửi mấy trăm tệ đó cho anh. Lúc liêu xiêu qua đường, vì không còn tinh thần để ý kỹ, cô bị một xe tải lớn chở các cuộn sắt gạt ngã, bánh xe lớn nghiến qua người Xuân Linh.

Tin dữ đến, ông nội cô không chịu đựng nổi, đổ bệnh liệt giường, bố dượng Xuân Linh cũng ngất đi nhiều lần. Người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn là người đầu tiên biết tin này, anh chạy về nhà, chỉ còn biết khóc bên thi thể em.

Người anh thứ hai Thẩm Kiến Quân nhận được điện báo, suốt hai ngày đi tàu về không ăn không ngủ, khóc từ Thượng Hải về đến Sơn Đông.

Ở tít tận Tây An, người anh cả Thẩm Kiến Quốc đang học thạc sĩ được tin cũng khóc rụng rời, không thể về dự đám tang được, anh điện về nhà: “Em gái yêu quý, em dùng tấm lòng người mẹ để gánh vác cả gia đình này, dùng đôi vai yếu ớt để dựng lên một niềm hy vọng, cả gia đình mãi mãi yêu em.”

Vừa nhận được giấy báo nhập học của Học viện Lục quân Quế Lâm, người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa cũng đồng thời nhận tin em chết, anh ngã ngất đi trên thao trường. Tỉnh dậy liền vội vã về quê.

Nhưng ở quê, những người chết trẻ vị thành niên không được phép tổ chức đám ma, ngay cả nghĩa trang của dòng họ cũng không được phép vào chôn cùng.

Xuân Linh đến đây sống bốn năm, họ tên thì đã đổi, nhưng hộ khẩu thì không có, ngay cả tư cách là dân chúng của địa phương cũng không có, không được coi là người làng. Nhưng những người già trong làng cảm động trước cuộc đời hiếu nghĩa của Xuân Linh. Người già nói, đứa con gái tốt đẹp thế, chết rồi thì tại sao còn phải để nó phải chịu tức tưởi nữa.

Nhà văn Lưu Hồng, người đã từng đến viết bài phỏng vấn Xuân Linh hồi trước cũng đến dự tang lễ, và viết một bài ai điếu cho cô bé:

“Em, là một đóa hoa giữa thung lũng, một vệt mây ở bên trời, lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi.

Đôi vai nhỏ gánh đầy tình người, tâm hồn nhỏ nâng đỡ cả gia đình, tuổi còn trẻ như thơ như họa, như tơ như khói, lại đầy gian nan khốn khó vất vả.

Em đi rồi, nhẹ như thế, như đám mây bên trời xa, câu chuyện để lại nặng như thế, ân tình cao như núi Thái Sơn…”.

Những người con gái đều có những son phấn của riêng mình, có lẽ Xuân Linh cả đời chưa chạm vào son phấn, nhưng cô vẫn là người con gái đẹp nhất.

Năm 2007, Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc dự định làm một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động thời nay, lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh sẽ được dựng lại ở tập mười sáu.

Trang Hạ

0

12 chòm sao và tính cách tốt, xấu khi yêu

Bạch Dương (21/3 – 19/4)

Bạch Dương rất giàu cảm xúc nhưng Bạch Dương thích che dấu những cảm xúc đó và họ rất biết cách kiềm chế tình cảm của mình.

  • Bạch Dương khi yêu rất muốn sở hữu người yêu.

  • Điểm tốt nhất của Bạch Dương khi yêu là : Yêu hết mình, không toan tính gì cả.

  • Bạch Dương thể hiện sự lãng mạn trong tình yêu 1 cách vô cùng tự nhiên khiến cho người yêu rất hạnh phúc !

  • Điểm yếu của Bạch Dương khi yêu là : rất dễ tin, thậm chí khi đã bị người khác lừa dối, sau một thời gian, họ vẫn có thể tin lại như thường.

Kim Ngưu (20/4- 20/5)

  • Kim Ngưu là 1 người chung thủy và vô cùng tận tâm với người yêu !

  • Kim Ngưu luôn hiểu được người khác nghĩ gì và cần gì

  • Kim Ngưu thích được chiều chuộng và người yêu phải lắng nghe Kim Ngưu nói

  • Điểm trừ trong tình yêu: Kim Ngưu vô cùng cứng đầu và cãi bướng.

Song Tử (21/5 – 21/6)

  • Khi yêu, Song Tử không chắn chắn và không kiên định

  • Song Tử thích yêu những người mạnh mẽ và cứng rắn hơn họ.

  • Song Tử thích 1 tình yêu sôi nổi và mới lạ.

  • Điểm đáng ghét là : Song Tử chóng chán và luôn cần những thứ mới mẻ.

  • Điểm đáng yêu của Song Tử khi yêu là : nhã nhặn, hào phóng, thích nói chuyện và rất hóm hỉnh. Ở bên cạnh Song Tử thì bạn sẽ cười thoải mái.

  • Điểm trừ là : nhiều khi Song Tử lại ích kỷ, hay lo xa và thường tò mò, tọc mạch, lý sự cùn.

Cự Giải (22/6 – 22/7)

  • Cự Giải nhạy cảm và dễ bị tổn thương.

  • Cự Giải là những người giàu cảm xúc nhưng thường che giấu chúng sau bề ngoài lạnh lùng.

  • Cự Giải lúc nào cũng cảm thấy cần tình yêu, khao khát tình yêu.

  • Cự Giải là luôn luôn cần cảm giác an toàn trong tình yêu, cho hiện tại và mãi mãi về sau

  • Cự Giải luôn muốn bảo vệ những người mà họ yêu thương.

  • Điểm trừ : nhiều khi Cự Giải khá láu cá, bi quan và bám “dai như đỉa”.

Sư Tử (23/7 – 22/8)

  • Sư Tử thích chiếm hữu người yêu và hay ghen.

  • Sư Tử ấm áp, lãng mạn và khá chu đáo!

  • Sư Tử muốn người yêu phải nuông chiều và chăm sóc mình.

  • Sư Tử sẽ luôn luôn bên cạnh khi bạn dù bất kì hoàn cảnh nào.

  • Điểm trừ: Sư Tử nhiều khi ích kỷ, quá tự cao, kiêu ngạo và thích đàn áp.

Xử Nữ (23/8 – 22/9)

  • Khi yêu, Xử Nữ cực kì đáng để tin tưởng vì Xử Nữ khi yêu rất thật lòng

  • Tuy Xử Nữ không thổ lộ tình cảm nhưng lại hết lòng vì tình yêu.

  • Xử Nữ rất biết cách quan tâm và chăm sóc người yêu!

  • Có tính chiếm hữu cao nhất trong 12 cung hoàng đạ

  • Khi yêu, Xử Nữ hay có cảm giác bất an và lo lắng

  • Điểm trừ : Xử Nữ không dễ bỏ qua lỗi lầm của người yêu. Xử Nữ hay chỉ trích, quan trọng hóa vấn đề và dễ nổi cáu

Thiên Bình (23/9 – 22/10)

  • Thiên Bình hay thổ lộ tình cảm. Nếu yêu bạn, Thiên Bình sẽ nói cho bạn biết họ yêu bạn như thế nào và không kiềm chế cảm xúc đang dâng trào ấy!

  • Thiên Bình có thể rất chung thủy và thành thật, nhưng chỉ khi họ tìm thấy tình yêu đích thực.

  • Thiên Bình rất lãng mạn và quyến rũ.

  • Đôi lúc, hay lẫn lộn giữa tình bạn và tình yêu.

  • Điểm trừ : Thiên Bình nhiều khi hay chọc tức người khác và ngang bướng. Thiên Bình còn hay dỗi, do dự, tính tình thất thường “sáng nắng chiều mưa”.

Bọ Cạp (23/10 – 21/11)

  • Ít khi thể hiện cảm xúc khi yêu, thích để trong lòng, có chuyện buồn cũng ít khi thổ lộ mà từ từ sẽ xử lý sau

  • Khi hỏi người yêu 1 câu gì đó, điều mà Bọ Cạp muốn nghe là “Có” hoặc “Không” chứ không phải là “Có thể”. Do đó, Bọ Cạp là một người có tính quyết đoán khi yêu.

  • Bọ Cạp có xu hướng yêu thì yêu vô cùng nhưng ghét thì cũng ghét vô tận.

  • Điểm trừ : Bò Cạp cũng rất ngang bướng và hay ghen.

Nhân Mã (22/11 – 21/12)

  • Đừng tỏ ra nghi ngờ Nhân Mã vì điều đó là điều khiến họ bị tổn thương nhất.

  • Nhân Mã thích TỰ DO…. ngay cả trong tình yêu!

  • Nhân Mã sẵn sàng đón nhận các thử thách trong tình yêu!

  • Nhân Mã không dễ để có một mối quan hệ sâu sắc, gắn bó lâu dài. Nhưng một khi họ đã yêu, họ chỉ thuộc về bạn!

  • Điểm trừ : Nhân Mã lại hay khoa trương, không khéo léo và bộp chộp. Nhiều khi họ hành động mà không quan tâm đến hậu quả của nó và nhiều khi làm người yêu tức điên lên vì thái độ dửng dưng của Nhân Mã

Ma Kết (22/12 – 19/1)

  • Ma Kết rất chung thủy và tận tình với người mình yêu.

  • Ma Kết là người đáng tin cậy khi yêu

  • Ma Kết là người sẽ luôn luôn lắng nghe bạn khi có chuyện

  • Khi yêu, Ma Kết sẽ lựa chọn khá kỹ vì Ma Kết muốn có 1 mối quan hệ lâu dài và bền chặt !

  • Điểm trừ: Ma Kết lại hay bi quan, nhiều khi khinh khỉnh, không cởi mở, chan hòa. Ma Kết cũng thích chỉ trích và phê bình người khác.

Bảo Bình (20/1 – 18/2)

  • Bạn sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán khi yêu một Bảo Bình. Bảo Bình khá sáng tạo và sẽ làm bạn ngạc nhiên với những thứ mới mẻ so với những thứ bình thường quá quen thuộc.

  • Bảo Bình nhạy cảm và giàu cảm xúc nhưng không hay bộc lộ chúng.

  • Bảo Bình biết quan tâm, chăm sóc người khác.

  • Đôi lúc, Bảo Bình sẽ biến mất 1 khoảng thời gian đó là khi Bảo Bình bị tổn thương và Bảo Bình thích gặm nhấm nỗi cô đơn đó 1 mình.

  • Điểm trừ : Bảo Bình rất đa nghi và không khéo. Nhiều khi Bảo Bình nói quá thẳng khiến người khác tổn thương.

Song Ngư (19/02 – 20/03)

  • Song Ngư đều rất giàu cảm xúc và nhạy cảm, có óc thẩm mỹ và rất lãng mạn.

  • Song Ngư đáng yêu và hay thể hiện tình cảm với người mình yêu.

  • Rất biết cách chăm sóc người yêu

  • Song Ngư có thể dễ dàng cảm nhận được cảm xúc của bạn, thậm chí biết trước khi bạn nói với họ. Bởi vậy đừng hòng gạt Song Ngư nha.

  • Điểm trừ : Song Ngư không kiên định, hay dao động và quá nhạy cảm, thích lo lắng những chuyện ko đâu mơ mộng hão huyền khi tổn thương thì tự hành xác bãn thân.

0

Sửng sốt vợ vung tay tiêu tiền

Lần đầu tiên gặp em, tôi là chàng trai 28 tuổi phiêu bạt đầy sóng gió, còn em là cô gái 24 tuổi sống khép mình với cuộc sống không hạnh phúc.

Ba năm sau gặp lại, tôi là người đàn ông 31 tuổi cứng cỏi cùng thời gian, còn em là người phụ nữ 27 tuổi không chồng.

Lần đầu tiên gặp em, tôi đã đem lòng yêu thầm em, nhưng biết em là người đã yên bề gia thất, tôi nhanh chóng gạt đi suy nghĩ ấy và coi em như một người bạn. Ba năm sau gặp lại, đi cạnh em không phải là chồng, thay vào đó là cậu bé 3 tuổi, hỏi ra thì biết em đã ly hôn và sống với con trai của mình. Cuộc sống của em lúc đó rất khó khăn, em đang chờ việc làm.

Là kỳ diệu hay phép màu? Sự xuất hiện của em trong đời khiến tôi hạnh phúc vô cùng. Tôi mặc quá khứ của em, mặc em đã có chồng, mặc em có con riêng, tôi vẫn ôm em vào lòng và trao em tình yêu đầy trải nghiệm.

Tôi đón em cùng con trai em về nhà cùng chung sống. Tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ cùng người thân, anh chị em, bạn bè để mừng cho hạnh phúc của chúng tôi. Tôi muốn giới thiệu em trên danh nghĩa chính thức là vợ mình với mọi người.

Tôi coi con em như con mình, tôi cố gắng hòa đồng với nó, mặc dù nó vẫn cứng đầu coi tôi là người đàn ông xa lạ. Tôi không trách móc hay hắt hủi nó bởi, tôi thương nó còn quá nhỏ, chưa hiểu biết và thiếu thốn tình cảm quá sớm.

Sống chung êm ấm với nhau được hơn một năm, cuộc sống của tôi ngỡ tưởng như thật hoàn hảo, nhưng mọi chuyện vẫn thường xảy ra không như ta mong đợi.

Từ khi lấy em về làm vợ, tôi lo cho mẹ con em tất cả, cho mẹ con em một cuộc sống sung túc chẳng thiếu thốn thứ gì, nếu không muốn nói là cuộc sống nhung lụa, xa hoa. 31 năm bươn trải cuộc sống, tôi lao vào kiếm tiền như con thiêu thân, cũng chỉ vì nghĩ để giành dụm cho vợ con sau này. Em không phải ra ngoài đi làm, mà tôi chỉ cần em làm tròn trách nhiệm nội trợ một người vợ, một người mẹ ở nhà.

Nhưng em đâu chỉ đơn thuần như tôi vẫn thường nghĩ, từ một người phụ nữ chẳng còn gì, em trở thành một “quý bà” cao sang, quyền quý. Tôi chắt chiu, góp nhặt bao nhiêu thì em vung tay xả láng tiêu pha bấy nhiêu. Cậu con trai cũng khỏi phải nói, ăn chơi nổi tiếng khắp trường.

Mặc dù tôi luôn xông xênh mỗi khi đưa em tiền chi tiêu hàng tháng song nhu cầu của em luôn cao hơn gấp nhiều lần so với mức ấy. Trong khi tôi hàng ngày cật lực làm việc để cho vợ con một cuộc sống đủ đầy thì em lại ra sức tiêu xài vô cùng lãng phí.

Trong thời gian tôi đi vắng, em đem tiền của tôi cho đi vay nặng lãi 

Vào tháng 8/2012, tôi được mời về làm bác sỹ chính chuyên khoa mổ của một bệnh viện lớn, việc này đòi hỏi tôi phải xa nhà trong vài năm và tất nhiên em tỏ ra không thích một chút nào. Tôi cũng vì thế mà rất vui vì nghĩ em không nỡ xa chồng nhưng ngờ đâu, khi tôi mới đến đó được vài hôm, em gọi điện cho tôi và giục nếu tôi không gửi tiền về cho em thì tôi đừng có đi đâu cả, hoặc là tôi cứ đi, còn em và con sẽ bỏ đi.

Thấy em nói vậy, tôi vội vàng gửi tiền cho em, thậm chí còn nhiều hơn ngày ở nhà vì tôi nghĩ, không có tôi bên cạnh, em sẽ chịu nhiều thiệt thòi hơn.

Đến tháng 12/2013, tôi quyết định từ bỏ công việc hấp dẫn đó và quay về làm tại nhà để được sống cùng vợ con. Nhưng lúc này cũng là lúc vấn đề bắt đầu nảy sinh.

Rất nhiều bạn bè, hàng xóm nói với tôi rằng, trong thời gian tôi đi vắng, em đem tiền của tôi đi tiêu pha, mua sắm thả phanh, không những thế, em còn cho vay nặng lãi. Ai mà chậm tiền của em, em cho người tới siết cổ đe dọa đến khi đòi được tiền thì thôi.

Tôi sửng sốt, thậm chí còn cho rằng, mọi người đã ghen tị và đặt điều cho vợ bởi, vợ tôi đâu có thế, em là cô gái rất biết điều.

Nhưng thực sự tôi đã lầm…

Tôi tự đi tìm hiểu thực hư những lời đàm tiếu ấy và biết được sự thực rằng, tiền của tôi đưa em để chi tiêu cho gia đình bấy lâu, em đổ hết vào quần áo, trang sức và phần lớn đúng là làm vốn để cho vay nặng lãi với giá cắt cổ. Trong giới giang hồ, em cũng có tiếng là đàn chị có máu mặt.

Trời ơi, tôi đang làm gì thế này? Tôi thương vợ hay đang làm hại vợ mình đây? Tôi yêu em vẫn như những ngày đầu gặp gỡ, còn em thì sao? Em bận bịu suốt ngày bên ngoài, tới tối mới có mặt ở nhà. Tôi về nhà mở phòng khám tư nên khi nào cũng ngóng em về để gia đình được quây quần họp mặt, nhưng mà sao khó quá!

Tôi có nên cắt chi tiêu của em không? Tôi sợ làm như vậy em sẽ giận và bỏ nhà ra đi. Mà cứ để tình trạng này tiếp tục thì tôi e sẽ có ngày em lao vào vòng pháp lý. Tôi nên làm gì với em đây?

0

Đám cưới người yêu

Đôi mắt hắn bâng quơ như tìm kiếm điều gì rồi chợt chạm vào mắt cô đang còn chăm chú.

“Cà phê giống như đàn ông bởi nếu là loại ngon sẽ làm bạn mất ngủ”

Vào một ngày nắng đẹp như ngày gặp hắn hôm ấy, cô nhận được dòng tin nhắn tủn ngủn: “Mình gặp nhau nhé! Chỗ cũ em yêu”. Cô nhanh nhẹn sắp xếp công việc, chạy vội xuống căng tin trường đợi hắn. Vậy mà hắn lại đến muộn!

Hắn vui vẻ thông báo với cô, tuần tới sẽ kết hôn. Cô nghĩ hắn đùa nên thêm lời trêu chọc:

– Cho em biết cô nàng bất hạnh đó là ai mà dám bạo gan làm vợ anh thế?

Hắn nhìn cô cười và bình thản:

- Em yên tâm cô gái đó không phải em đâu!

- Anh nói gì cơ? Anh đùa em à? Trò đùa này không vui đâu! – Giọng cô bắt đầu lạc đi.

- Đùa ư? Chỉ có tình cảm của chúng ta mới là trò đùa thôi!

Cô đứng dậy hắt thẳng cốc nước vào mặt hắn. Những giọt nước bắn tung tóe trên khuôn mặt đầy tỉnh táo.

- Vậy anh gọi tôi ra đây để làm gì?

- Thì muốn nói cho em biết, rằng anh sẽ kết hôn và hôm đó nhất định em phải tới.

Sao tôi phải tới? Anh nghĩ tôi ngốc đến vậy sao?

- Trước kia em đã hứa với anh sẽ đến dự lễ cưới dù mình có chia tay cơ mà? – Câu nói của hắn khiến cô cứng họng.

Cô khóc như thế gian vừa sụp đổ. Người đàn ông đã từng cầm bàn tay cô và “còng” chiếc nhẫn xinh xắn lên ngón áp út nói lời yêu thương dịu dàng và bảo rằng sẽ “trói buộc” cuộc đời cô trong tháng ngày hạnh phúc. Cô yêu và tin hắn nên sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì hắn.

Vậy mà giờ đây, hắn đến để thông cáo và mời cô đến dự đám cưới của hắn với “cô em họ” xinh đẹp trong quán cà phê cô đã gặp.

Cô im lặng, không nhìn hắn mà bước đi. Lòng cô chan trào nước mắt.

***

Bao nhiêu kỷ niệm cứ dâng trào trong cô, nhớ ngày đầu gặp nhau, tiếng sét ái tình làm cho cô mê muội. Cô đã chạy theo hắn như một chiếc bóng để hôm nay, cô phải nhận lấy kết cục này…

Cô đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. Khi hắn đã mua hết số hàng cho đứa bé khuyết tật đi bán kẹo cao su. Hắn không ngồi chễm chệ lắc đầu như mấy ông khách khác để từ chối lời mời của chú bé bán hàng rong. Và chuyện sẽ dừng lại nếu hắn không đến bên làm quen cô, để có ngày gọi là ngày định mệnh…

Ngày cô giấu ba mẹ để cùng hắn đi cắm trại. Đêm ấy, cô đã trót trao cái ngàn vàng cho người đàn ông cô yêu. Hắn đã cho cô trải nghiệm những giây phút ngọt ngào trong tình yêu và kết thúc cuộc đời con gái của cô bằng những giọt máu đỏ hồng trên chiếc ga giường trắng khách sạn.

Cô từng say, từng mê đắm và ngu muội vì hắn… nhưng có ai yêu mà tỉnh táo đâu? Cô yêu và thực lòng dành hết sự trong trắng, thơ ngây cho người đàn ông sành đời đó..

Chuông đồng hồ báo thức, cô cựa mình với những đớn do cuộc “yêu” đầu tiên để lại. Hắn lăn lộn trên giường với cái ngáp dài vui vẻ.

- Pha cho anh một ly cà phê nhé em yêu?

Cô nhìn hắn vì cô nghĩ thấy ngạc nhiên trước lời sai bảo của hắn. Cô không từ chối, đưa hắn ly cà phê đen đặc, nóng quánh. Hắn nhìn và đặt chiếc hôn nóng mềm vào má cô, nhâm nhi ly cà phê và nhắm nghiền đôi mắt dịu dàng, hà hít hương thơm quyến rũ.

Cô nhận ra cách hắn thưởng thức ly cà phê như buổi tối hôm qua hắn đã mê say và điên cuồng, thỏa mãn niềm khao khát.

Cô hỏi hắn:

- Anh thích cà phê đến vậy sao? 

Hắn cười nhẹ:

- Uống cà phê có cảm giác say và nồng. Nhưng cũng tùy loại.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, không cười:

- Nó giống cảm giác với đàn bà phải không anh?

Hắn chỉ cười, không nói. Ly cà phê cạn đáy, không còn giọt cà phê nào trong cốc. Hắn đưa chiếc ly rỗng cho cô, cười ranh mãnh.

- Còn đây là của em!

 

Cô gái đó liệu có biết vở kịch này không? 

***

Cô cẩn thận chuẩn bị mọi thứ đến dự đám cưới hắn như đang chuẩn bị cho đám cưới của chính mình vậy. Cô sẽ đến để chứng minh cho hắn thấy, cô đã quên gã đàn ông tệ bạc cô đã từng gặp, từng tin và yêu say đắm.

Trong buổi trưa đầy tiếng nhạc rộn rã, cô dâu với chiếc váy trắng lộng lẫy, tinh khôi nắm chặt tay chú rể bước ra sân khấu. Trái tim cô như vỡ vụn. Đôi mắt cô lơ đãng nhìn theo. Cô dừng lại…. Chân cô dừng lại. Tim cô dừng lại. Đôi mắt hắn bâng quơ như tìm kiếm điều gì rồi chợt chạm vào mắt cô đang còn chăm chú.

- Em đến rồi sao? Hắn đâu?  – Câu hỏi đầy ngạo mạn.

Cô lơ đãng nhìn xung quanh, không hiểu hắn mà anh ta nói là ai.

- Anh muốn hỏi ai? – Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, trông hắn thật bảnh bao và toát lên vẻ kiêu ngạo.

- Em vẫn muốn giấu anh sao? Đây là một cơ hội tốt để em công khai mối quan hệ của mình còn gì?

–  Ý của anh là gì?

-  Thì anh tưởng hôm nay em sẽ đi cùng một người nào đó để diễn một vở kịch hoàn mỹ.

Cô nhìn đôi mắt đầy mai mỉa của hắn và nói:

-  Không, anh ấy nên ở nhà. Vì tôi nghĩ bớt một người đến thì anh bớt đi một lời chúc.

-  Vậy sao em phải đến để tăng lời chúc cho đám cưới này?

-  Không. Tôi đến để xem anh có thể hạnh phúc đến khi nào.

Cô bước đi trong tiếng nhạc ồn ã, trong tiếng pháo nổ và những tiếng chạm chén chúc mừng. Ai cũng vui  và chỉ mình cô buồn…

Tự nhiên cô nghĩ về người con gái mặc áo cô dâu kia. Cô gái đó liệu có biết vở kịch này không? Hay cô ta cũng chỉ là một con rối trong tay hắn?

Cà phê đắng, cà phê say. Cô từng say, từng đắng với mối tình đầu. Cô bồng bột mà tin những lời đường mật, để rồi khi mất đi, điều cô hối tiếc không phải hắn mà là thời gian dành cho một gã đàn ông không xứng đáng.

0

%d bloggers like this: