YIW">

Tôi phát hiện anh rể tương lai là người đồng tính

Một cậu bạn thấy anh rể tương lai của em và người đàn ông nhiều tuổi ăn mặc khá lòe loẹt đi vào quán karaoke trên huyện do nhà cậu ấy quản lý. Họ không đi cùng mà người vào trước người vào sau rồi còn hôn nhau.

Em 21 tuổi, học ở một trường đại học tại Sài Gòn. Gia đình em ở một xã miền núi, có bố mẹ và hai chị em em. Chị gái 29 tuổi, sau khi học đại học xong công tác ở huyện đoàn gần nhà, bố mẹ liên tục giục chị cưới chồng. Lúc mới ra trường chị yêu một thầy giáo nhưng không thành, rồi chẳng quen ai vài năm sau đó. Đầu năm nay chị dẫn về giới thiệu với gia đình một anh cũng làm bên đoàn, tính chị và anh sôi nổi, hoạt bát, thích văn nghệ nên rất hợp nhau. Anh khá đẹp trai, chu đáo, quan tâm mọi người, nói chung bố mẹ em rất thích.

Tháng 8 vừa rồi chị được cấp trên cử đi học nâng cao ba tháng trên tỉnh, em về nhà nghỉ hè với gia đình, thỉnh thoảng đi uống cà phê với anh ấy. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như em không nhận được cuộc điện thoại từ cậu bạn. Chẳng biết xui rủi thế nào, anh ấy và một người đàn ông nhiều tuổi ăn mặc khá lòe loẹt đi vào quán karaoke trên huyện do nhà cậu bạn đó quản lý. Hai người này không đi cùng nhau mà người vào trước người vào sau.

Qua màn hình camera hành lang bạn thấy anh ấy và ông kia hôn nhau, sờ soạng rồi kéo nhau vào phòng. Để cho chắc cậu bạn đó còn lén nhìn hai người ấy lúc trong phòng. Sốc quá, bạn gọi điện cho em lên xem có phải anh đó không, em đứng đằng xa và quả thật đúng là anh. Mẹ em rất sốc vì anh chị đã bàn nhau qua năm sau cưới, chị em vẫn chưa biết về việc này. Chị em tâm sự anh chị ngày nào cũng nhắn tin nhớ nhung rất tình cảm, chị thương anh và kỳ vọng vào tương lai của hai người. Mặc dù em không quá kỳ thị người đồng tính nhưng rõ ràng người như thế không thể cưới làm chồng được. Em vẫn không biết phải nói với chị thế nào hay làm cách gì để chị em hiểu và chấm dứt trước khi quá muộn.

Mong mọi người cho em một lời khuyên. Chân thành cám ơn.

0

Làm lại từ đầu trắc trở vì gà trống nuôi con

Tôi đã có vợ và một con nhưng không may vợ mất sớm. Tôi thực sự vô cùng tuyệt vọng, cho đến khi quen người yêu hiện nay.
Cô ấy đã dùng tình cảm chân thành làm tôi cảm động và trái tim tôi đã rung động lần nữa. Nhưng bố mẹ cô ấy lại nghiêm cấm cô ấy yêu tôi vì tôi từng có vợ và có một con. Điều ấy làm cô ấy rất buồn và chán nản. Nhiều lúc cô ấy muốn buông xuôi. Tôi và cô ấy không biết làm như thế nào để thuyết phục bố mẹ cô ấy cả. Tôi cần một lời khuyên. (Ngô)

Trả lời: 

Tình yêu đến từ hai phía nhưng không phải bao giờ cũng như ý muốn vì tình cảm con người còn bị chi phối bởi hoàn cảnh gia đình và xã  hội. Trong tình yêu có khi do hoàn cảnh mà người ta nên gia thất và cũng có khi do hoàn cảnh mà người ta phải chia tay. Mỗi hoàn cảnh đều là môi trường cho tình yêu phát triển, như hạt đậu gặp nước thì nảy mầm, gặp đất sẽ bám rễ; có những hạt đậu nảy mầm được nhưng không gặp đất thì tự nó cũng bị mất đi theo thời gian.

Tình yêu của người ta cũng vậy, giống như hạt đậu gặp nước lúc đó hai người hòa hợp tình cảm mà nảy sinh tình yêu, nhưng nếu ai đó thiếu môi trường đất thì tình yêu ấy khó bén rễ để thành duyên phận. Nếu ta biết trước thì phải xem xét hoàn cảnh, môi trường rồi mới quyết định nảy nở tình yêu, còn nếu ta không dự báo sớm thì nó sẽ trở nên trái ngang.

Bạn nói “cô ấy đã dùng tình cảm chân thành làm bạn cảm động và trái tim bạn rung động lần nữa”, vậy thì có phải cô ấy “đánh lừa bạn không?”. Đây là vấn đề bạn cần xem lại. Nếu cô ấy đánh lừa thì có gì đâu mà tiếc khi gia đình cô ấy ngăn cản. Còn nếu cô ấy chân thành thì tình yêu vẫn còn và phải vượt qua thử thách. Đây là vấn đề tâm lý bạn cần rõ ràng để từ đó xác định tương lai. Nếu “bạn thực sự vô cùng tuyệt vọng” thì trách nhiệm của bạn với con bạn và mọi người xung quanh sẽ ra sao. Tình yêu cũng cần một sự quyết tâm và dũng cảm, khi gặp hoàn cảnh “đậu nảy mầm không gặp đất”, nhưng mình là con người, là hạt đậu có ý thức thì tại sao không biết tạo ra hoàn cảnh của mình.

Bạn phải xem lại tình yêu của hai người xem có cùng nhau quyết tâm không. Nếu thấy sự quyết tâm ít quá thì dừng lại. Thà khổ một lần. Nếu quyết tâm đủ lớn thì hai người quyết tâm chờ nhau cho đến khi cha mẹ cô ấy đồng ý hoặc đi tìm việc làm xa quê để “hạt đậu” nảy mầm trên đất và hoàn cảnh mới. Còn nếu bạn muốn thuyết phục cha mẹ cô ấy lúc này là không tưởng, vì bạn đã có con mà có cha mẹ cô gái nào muốn con mình lấy chồng về để nuôi con chồng. Bạn cũng cần hiểu tâm lý cha mẹ cô ấy để từng bước chinh phục.

Chúc thành công.

0

Em định sống một mình nuôi con, nên nói thế nào với anh ấy

Em đã có con, đó là kết quả của một mối tình đầy đau khổ. Anh ta bỏ rơi sau khi biết em có thai. Lúc đó em vừa ra trường, chưa có công việc.

Em sinh con một mình mặc bố mẹ khóc hết nước mắt vì đau khổ. Thời gian đó em vác bụng bầu đi khắp nơi xin việc nhưng đều bị từ chối. Cuối cùng, em được nhận vào một công ty thiết bị y tế. Sếp khi biết hoàn cảnh của em đã rất thương và giúp đỡ. Giờ con em đã vào lớp 1. Em vẫn tiếp tục làm ở công ty cũ, luôn hoàn thành tốt mọi công việc khiến sếp rất hài lòng.

Gần đây, em phải đi học nâng cao tiếng Anh. Trong lớp, em gặp một người con trai hơn em 3 tuổi. Anh ấy rất thích em và em cũng rung động. Em đã nhận lời yêu. 

Tuy vậy, ngay từ đầu em đã trót nói với anh rằng em đang ở một mình. Hiện anh ấy rất háo hức và muốn hai đứa ra mắt hai bên gia đình để chuẩn bị đám cưới. Em đã trì hoãn nhiều lần. Anh nghi ngờ em có vấn đề gì. Em rất sợ mất anh ấy nhưng cũng không thể giấu chuyện này mãi. Em không biết mình nên làm thế nào? (Như Bình)

Trả lời:

Em thân mến!

Chúc mừng em vì đã tìm thấy tình yêu của mình. Khoảng thời gian qua hẳn là rất khó khăn với một cô gái như em khi quyết tâm nuôi con một mình. Điều đó chứng tỏ em là cô gái có bản lĩnh vững vàng và đầy nghị lực. 

Tôi hiểu phần nào lý do em phải giấu việc mình đã có con khi yêu anh ấy, bởi hiện tại cái nhìn xã hội dành cho người phụ nữ làm mẹ đơn thân chưa thực sự cởi mở. Nhiều người vẫn có cái nhìn khắt khe về trinh tiết và đó là một rào cản đối với quyền làm mẹ của biết bao phụ nữ.

Trên thực tế việc làm mẹ đơn thân có thể là một quyết định hoàn toàn độc lập không liên quan đến hoàn cảnh hoặc thậm chí có nhiều người vì những lý do nào đó mà chấp nhận nuôi con một mình. Đó là quyền lợi chính đáng được pháp luật bảo vệ.

Có thể nói em đã vượt qua những thời điểm khắc nghiệt nhất để dần khẳng định bản thân và chủ động nắm lấy hạnh phúc của cuộc đời mình. Hiện giờ anh ấy rất nóng lòng muốn được cùng em về ra mắt hai bên gia đình chứng tỏ tình cảm của anh ấy dành cho em rất lớn. Em cũng không nên mặc cảm chuyện từ quá khứ dẫn tới việc phải giấu bạn trai bởi khi em yêu em hoàn toàn có quyền ứng xử như thế nào với tình yêu đó.

Hơn nữa, em đã rất có trách nhiệm với việc mình làm, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để có quyết định như em. Vì vậy, những ai hiểu được em, họ sẽ tôn trọng giống như đồng nghiệp và sếp của em.

Điều cần làm lúc này là bản thân em phải tự cởi bỏ những định kiến của chính mình. Em là một cô gái có giá trị và được mọi người yêu mến, em cũng là người tự do về hôn nhân. Hãy suy nghĩ tích cực về tất cả những gì em đã làm. Em cũng không thể giấu chuyện này mãi nếu hai người tiếp tục yêu nhau.

Có thể anh ấy sẽ bất ngờ nếu biết chuyện này nhưng em thử xem xét tính cách của anh ấy để lựa chọn thời điểm nói ra. Thử tìm hiểu quan niệm của người yêu khi kể một tình huống tương tự như em xem anh ấy phản ứng như thế nào. Tất nhiên việc anh ấy biết chuyện đến hiểu em cũng cần có thời gian.

Mọi chuyện chấp nhận như thế nào còn tùy thuộc vào tình yêu của anh ấy dành cho em, quan điểm của anh ấy về chuyện này, bởi nó có thể dễ với người này nhưng khó với người kia. Hạnh phúc nằm trong tay em và em phải là người quyết định nó chứ không phải là bất cứ ai.

Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ cảm thấy yêu mến và cảm phục hơn thay vì có thái độ khác về em. Nếu tình yêu của anh ấy đủ lớn để vượt qua những rào cản suy nghĩ của cá nhân thì mọi việc sẽ tốt đẹp.

Cũng có thể có một trường hợp khác như em lo lắng là anh ấy sẽ không chấp nhận, thuộc tuýp người bảo thủ và định kiến. Khi họ không thể vượt qua được khó khăn thì cũng sẽ không thể bảo vệ em trong mọi trường hợp. Vì vậy nên tùy theo tình hình và thái độ của anh ấy để em chuẩn bị tâm lý đón nhận mọi thứ nhé. Em cũng có thể trao đổi với bố mẹ hay ai đó em cảm thấy tin tưởng để giúp em đưa ra những quyết định sáng suốt nhất.

Chúc em mọi điều tốt lành trong cuộc sống!

0

Con hỏi bố, sự lúng túng của những mẹ đơn thân

Chị Hoàng Hương (Quận 7, TPHCM) kể, khi quyết định chia tay chồng và nuôi con một mình, chị đã chuẩn bị tinh thần và tài chính cho mình rất tốt. Nhưng chị vẫn thấy đắng lòng mỗi khi con hỏi đến bố.

Chị lấy chồng dù không có tình yêu. Hôn nhân chỉ là một giải pháp để chị quên đi người yêu cũ, chính xác là người mà chị thầm yêu trộm nhớ. Tiếc rằng thời gian tìm hiểu quá ngắn nên chị không biết được chồng mình lại là một tín đồ cuồng nhiệt của môn cá độ. Anh ta có thể nướng cả trăm triệu đồng cho một trận bóng. Chơi bóng không đủ, anh cá độ cả tennis, rồi đua chó, đua ngựa… Chơi hết tiền của mình, anh về tróc nã vợ.

Vì thế khi bé Heo được 1 tuổi, vợ chồng chị chính thức chia tay. Không tình yêu, chồng lại đầy thói hư tật xấu, ly dị giúp chị như cởi bỏ được gánh nặng.

Sau ly hôn, không phải gồng gánh những khoản tiền hao hụt vô lý của chồng, tình hình tài chính của chị sáng sủa hơn rất nhiều. Thu nhập 15 triệu mỗi tháng, có người dì họ ở dưới quê lên giúp việc, chị thuê nhà ở ngoài, không về ở cùng bố mẹ đẻ và cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. “Mình được tự quyết định cách chăm sóc con, thích mua sắm gì thì mua, thích đi du lịch ở đâu cũng được. Bạn bè gọi đi cà phê, bất kỳ lúc nào cũng có thể phóng xe tới ngay. Cuộc sống dường như không phải lo nghĩ nhiều. Mẹ thì thoải mái, nhưng đôi khi nghĩ về con cũng thấy chạnh lòng”.

Từ ngày chia tay, chồng cũ của chị sang Campuchia làm ăn, thỉnh thoảng gọi điện về cho con. “Nói thật, mình cũng sợ nếu bố nó thua bạc, nợ nần bị xã hội đen đến hỏi thăm, rồi liên lụy đến con nên không muốn Heo liên lạc với bố”. Mỗi khi Heo hỏi bố đâu, bố thế nào, chị thực sự lúng túng, chị trả lời bố ở Campuchia rồi tảng lờ nói sang chuyện khác. Bởi nói xấu bố Heo, chị thấy không không đành, không phải vì chị thương anh ta mà vì thương Heo. Với bé, tất cả những gì thuộc về bé bao giờ cũng là điều tốt đẹp nhất…

Chị Thùy Trang (một bà mẹ đơn thân ở TP HCM) cũng cảm thấy rất lúng túng mỗi khi con hỏi về bố. Chị đã rớt nước mắt khi có hôm đến trường mẫu giáo đón con thấy bé ôm chân một người đàn ông và gọi bố ơi. “Bố ở đâu? Sao bố không đón con? Sao bạn kia lại được cả bố và mẹ dẫn đi chơi, có phải bạn ấy ngoan hơn con không?”… luôn là những câu hỏi khiến chị đau đầu nhất.  Những câu hỏi này còn gây cho chị nhiều áp lực hơn cả khi sếp giao việc khó. Bình thường chị rất vui vẻ và hài lòng với cuộc sống độc thân. Nhưng những câu hỏi về bố của bé Bi như nhắc nhở chị về tình trạng gia đình khuyết của mình.

“Mỗi lần nghe bé hỏi thế, mình cảm thấy vô cùng thương con. Mẹ đã miễn dịch với các điều khác thường so với những người xung quanh rồi nên không có vấn đề gì. Nhưng con thì khác”. Trước những câu hỏi đó, chị cũng thường trả lời qua quýt cho xong chuyện, kiểu “Bố ở xa lắm, không đón con được. Con vẫn ngoan mà”… rồi cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác.

Theo các chuyên gia tâm lý và xã hội học, làm mẹ đơn thân hiện nay không khó, bởi xã hội đã chấp nhận việc người phụ nữ không kết hôn mà có con cũng như đã quen với tình trạng ly hôn ngày càng tăng. Thậm chí, như chia sẻ trong buổi hội thảo “Tâm tình mẹ đơn thân”, thạc sĩ xã hội học Trần Đình Dũng cho rằng, những người mẹ đơn thân được tự mình nuôi dạy con cái còn hạnh phúc hơn những người phụ nữ tiếng là có chồng bên cạnh nhưng vô trách nhiệm với gia đình, bạo hành với vợ con.

Tuy nhiên, ông Dũng cũng khuyên, khi con hỏi về bố, người mẹ đơn thân không nên nói xấu cha của đứa bé, kể cả khi vẫn còn hận thù với anh ta. Không nên nói bố bé chết rồi, nếu sự thực không phải thế, không nên chì chiết bố bé là kẻ khốn nạn. Bởi vì không ai có thể kiểm soát được chuyện cha con sau này có gặp nhau hay không. Cũng không nên gieo vào tâm hồn trẻ những suy nghĩ xấu xa về bố, đặc biệt với bé gái, khiến sau này dễ có thái độ thù ghét hay cực đoan với đàn ông. Đứa trẻ dù không sống cùng bố nhưng thực tế thì bé vẫn có bố, và đó là một sự thật không thể thay đổi.

Người mẹ không nói xấu nhưng cũng không cần phải ca ngợi bố của bé, nhất là đối với những bé đã lớn và biết nhận xét. Trường hợp bé Minh Trang, con chị Minh Thủy (TP HCM) là một ví dụ. Anh chị ly dị lúc bé 9 tuổi và bây giờ bé đã 12 tuổi. Dù đã ly hôn nhưng chị Thủy vẫn luôn khuyến khích con gái thân với bố. Chị cũng thường xuyên kể chuyện của con cho chồng cũ nghe nhưng anh có vẻ không nhập tâm. Chính cô bé đã phải thốt lên rằng: “Mẹ đã nói tốt về ba nhiều hơn con nghĩ”. Bởi vì trong suốt bao năm qua, mỗi lần gặp hay gọi điện cho con, người cha chỉ có vài câu hỏi như đã được lập trình sẵn: “Con có ngoan không? Đi học có bạn nào bắt nạt con không? Con đã gọi điện về cho nội chưa” và anh không hề quan tâm đến câu trả lời của con như thế nào”. Chán bố đến mức cô bé nói với mẹ rằng: “Sau này con sẽ không lấy chồng, bởi như mẹ buồn quá, mất tiền làm đám cưới rồi lại chia tay”.

Theo thạc sĩ Trần Đình Dũng, đến lứa tuổi đã biết nhận xét như bé Minh Trang, người mẹ có thể lật bài ngửa, không cần thiết phải nói tốt cho chồng trước mặt con, hãy nói đúng sự thật. Hai mẹ con hãy cùng chấp nhận một sự thật rằng con đã lớn nhưng người cha vẫn giậm chân tại chỗ, không chịu trưởng thành để có thể hiểu được tâm sự của con. Và hai mẹ con hãy vui vì sự lựa chọn của mình.

Thạc sĩ tâm lý Phạm Thị Phương cũng chung quan điểm, dù thế nào cũng không nên nói xấu bố của bé. Nói xấu bố lúc bé còn nhỏ sẽ khiến bé có suy nghĩ cực đoan về người cha, bé mất tự tin với bạn bè xung quanh khi có một người cha tồi tệ. Nói xấu bố lúc bé đã lớn, đã biết nhận xét có thể khiến bé đánh giá chính bản thân mẹ. Sinh ra con, nuôi dạy con nhưng không có nghĩa là bạn có thể suy nghĩ thay con. Người mẹ cũng không nên ích kỷ can thiệp vào tình cảm cha con của bé. Con cái vẫn luôn có những chính kiến của mình. Trưởng thành, rồi bé sẽ hiểu ai thực sự yêu thương mình.

* Tên nhân vật đã thay đổi

Kim An

0

Xu hướng làm mẹ đơn thân của giới trẻ

Đã quá lứa mà không tìm được bạn đời phù hợp, có bầu nhưng không dám bỏ thai…, nhiều chị em ngày nay chấp nhận làm mẹ đơn thân để có con, bất chấp tiếng xì xào của gia đình, người đời. 

Chuyện tình duyên của chị Thúy (quê Hòa Bình) khá lận đận. Hai mối tình thời sinh viên của chị đều dang dở, lần đầu chị bị người tình phản bội. Lần thứ hai, gia đình chị nhất quyết ngăn cấm vì anh là bộ đội. Kể từ ngày bị ngăn cấm đến với anh, chị chẳng còn yêu ai được nữa. Ở tuổi 33, chị trở nên khô khan, khó tính với đàn ông hơn, càng lúc càng không tìm thấy sự hòa hợp chỉ sau vài buổi hẹn hò.

Càng ngày, chuyện chồng con của chị càng bị bố mẹ hối thúc nhiều. Tuy không có cảm giác với đàn ông, nhưng chị Thúy lại khát khao làm mẹ, nhất là ở tuổi này, việc sinh nở đã khó khăn. “Nếu cứ đợi chờ một người đàn ông thích hợp thì không biết đến bao giờ mới gặp”, chị chia sẻ và bắt đầu nghĩ đến chuyện làm mẹ đơn thân.

Sở hữu khuôn mặt ưa nhìn nhưng chị Nhẫn (Hải Hậu, Nam Định) vẫn chưa có mảnh tình vắt vai dù đã bước sang tuổi 30. Khuyết tật bẩm sinh ở chân khiến chị luôn mặc cảm, hễ gặp người đàn ông nào chỉ biết cúi mặt. “Hồi còn trẻ cũng có vài thanh niên trêu ghẹo nhưng nhìn thấy bộ dạng đi đứng của mình là bỏ chạy ngay”, chị chua xót kể.

Càng nhiều tuổi, chị càng khao khát có đứa con để được săn sóc, yêu thương. Chị bắt đầu nảy sinh ý định xin một đứa con của người đàn ông qua đường nào đó. Lân la tìm hiểu, chị Nhẫn phát hiện việc tìm kiếm người như vậy trên mạng là không quá khó. Từ đó, chị năng lên mạng, vào chat và bắt bạn hơn.

“Hy vọng từ nay đến cuối năm sẽ tìm được bố cho con mình”, chị tâm sự. Tuy nhiên, chị cũng lo lắng vì không biết cuộc sống tới đây mình có thể chăm chút đủ đầy cho con được không. Nhất là khi cuộc sống của người khuyết tật như chị bình thường vốn đã rất khổ cực.

Không ít thiếu nữ trẻ chấp nhận làm mẹ đơn thân. Lan (Tuyên Quang) làm mẹ khi mới 20 tuổi. Tình yêu của cô và con trai đại gia cùng huyện kéo dài được 3 năm thì gặp sự phản đối của gia đình nhà chàng vì không môn đăng hộ đối. Sự việc bị đẩy lên đỉnh điểm khi mẹ anh này dọa tự tử nếu con trai không chịu vâng lời. Lan đành ngậm ngùi chia tay tình đầu mà không hay biết đã mang giọt máu của anh. Đến khi cái thai ở tháng thứ 3, cô mới tìm gặp anh và nói chuyện thì bị từ chối phũ phàng. Lan không đành lòng bỏ con nên giữ lại để sinh.

“Thời gian gần đây cũng có người ngỏ ý chăm sóc hai mẹ con, nhưng em sợ cảnh bố dượng con riêng nên lại thôi”, cô chia sẻ.

Vài chục năm trước, chuyện một cô gái chưa chồng đột nhiên mang bụng bầu về nhà thường bị xem là “mối nhục” của cả dòng họ, thậm chí gánh trên vai nỗi ám ảnh “gọt đầu bôi vôi”, cả đời không ngẩng đầu lên được. Ngày nay nhiều chị em đã chủ động “tìm con”, hoặc giữ lấy giọt máu của mình khi trót có thai với người yêu. Dù vẫn vấp phải sự phản đối của gia đình, song phần nhiều trong số họ tự chủ, sẵn sàng cho việc nuôi dạy con. Trên các diễn đàn đã xuất hiện không ít những “hội các bà mẹ đơn thân”, là nơi các chị em chia sẻ nỗi buồn, kinh nghiệm sinh nở cũng như chăm con. 

Trên mạng xã hội facebook tồn tại những trang face Hội những bà mẹ đơn thân với hàng trăm thành viên, chia sẻ cho nhau kinh nghiệm đi sinh, nuôi dạy con và cả những cảm xúc, kinh nghiệm khi ứng phó với phản ứng của gia đình, xã hội.

Đánh giá về hiện tượng ngày càng nhiều người chấp nhận làm “single mom”, trong khi xã hội có nhiều luồng ý kiến thì ngay các chuyên gia cũng bất đồng quan điểm. Có chuyên gia cho rằng người phụ nữ cố đẻ con không cha là ích kỷ, sai lầm, thì lại có người ủng hộ theo quan điểm tôn trọng cá thể.  

Nhà nghiên cứu tâm lý Nguyễn An Chất cho rằng, làm mẹ đơn thân là tùy sự lựa chọn của mỗi người, nhưng người phụ nữ chỉ nghĩ đến lợi ích của mình mà quên mất lợi ích của đứa con. “Về mặt tinh thần, đứa con sẽ thiếu hẳn tình yêu thương của người cha. Nó không thể phát triển toàn diện, bình thường. Sự kỳ thị của bạn bè, xã hội khiến nó khó lòng vượt qua được. Hơn nữa, biết đâu lại có chuyện kết hôn giữa những đứa con cùng cha khác mẹ thì vô cùng tai hại”, ông phân tích.

“Vấn đề này còn rất nặng nề ở Việt Nam hiện nay. Trong khoảng 10 năm đổ lại, chúng ta chưa nên áp dụng ‘single mom’ vì đứa con có thể mất niềm tin vào chính mẹ của nó”, nhà nghiên cứu chia sẻ. 

Cho rằng xã hội ngày nay đã không còn định kiến nặng nề như xưa với những phụ nữ không chồng mà chửa, PGS Nguyễn Thị Minh Hằng (Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ và Tư vấn tâm lý) lại có quan điểm khác: “Đối với những trường hợp đặc biệt như trên thì người xung quanh còn có xu hướng động viên họ có một đứa con. Có con cũng là một quyền lợi rất chính đáng của bất kỳ người phụ nữ nào. Đây là vấn đề hết sức nhân văn trong ứng xử với con người nói chung và phụ nữ nói riêng”.

Tuy vậy, bà Hằng cũng cho rằng, để làm bà mẹ đơn thân không hề đơn giản, sẽ gặp rất nhiều khó khăn, cả về kinh tế, xã hội, tâm lý và nuôi dạy con cái, do vậy người phụ nữ phải suy xét, tìm hiểu kỹ và lường trước những khó khăn.

Bà cho biết, nhiều nghiên cứu tâm lý học đã chứng minh rằng, nếu trẻ em sinh ra và lớn lên thiếu người cha sẽ gặp khó khăn rất lớn trong quá trình hình thành nhân cách. Bé gái lớn lên có hạnh phúc lứa đôi, trong khi mẹ mình đơn côi nên không nỡ xa mẹ. Vì thế, các em gặp khó khăn trong quan hệ với người khác giới. Bé trai thì gặp khó trong việc tìm kiếm một hình mẫu đàn ông để học tập. Các em sẽ ít nam tính hơn và thường lo âu, lúng túng trước thử thách trong cuộc đời.

“Đó chỉ là một vài trong số rất nhiều hệ lụy mà đứa trẻ sống và lớn lên chỉ có mẹ. Người mẹ đơn thân cần tìm hiểu tâm lý của trẻ em sống thiếu cha để nuôi dạy con mình thật tốt, biết tránh cho con những hệ lụy xấu hoặc bù đắp thiệt thòi cho con”, bà Hằng khuyên.

Cho rằng nên đứng ở vị trí của những người trong cuộc để hiểu lựa chọn của họ, thạc sĩ Nguyễn Thu Quỳnh (Viện khoa học xã hội Việt Nam) đưa ra quan điểm nên tôn trọng lựa chọn đó như những lối sống. Lối sống chỉ phù hợp với mỗi cá thể, tùy thuộc vào hoàn cảnh, số phận, những va vấp trong cuộc đời, không thể có sự áp đặt chung.

“Chúng ta hãy tôn trọng sự lựa chọn lối sống của các cá thể. Đừng sợ điều đó có ảnh hưởng đến trào lưu chung hay không bởi nếu điều gì đó trở thành trào lưu, dù muốn hay không, ý chí cá nhân, thậm chí luật pháp hoặc các định chế xã hội khác cũng không thể ngăn cản được”, bà Quỳnh nói.

Riêng những phụ nữ phải chịu nhiều thiệt thòi khi làm single mom, bà Quỳnh cho rằng nên thông cảm và thấu hiểu thay vì chỉ đi phân tích sự thua thiệt, gánh nặng vất vả của họ và áp lực tâm lý lên những đứa trẻ. Mặc dù, việc phân tích đó hoàn toàn đúng để người mẹ và xã hội có những bù đắp phù hợp cho những đứa trẻ.

Cùng quan điểm trên, thạc sĩ xã hội học Đặng Vũ Cảnh Linh (Viện Nghiên cứu Truyền thống và Phát triển) cho rằng, xã hội nên có cái nhìn thông thoáng và độ lượng hơn. Ở góc độ quyền con người, nhu cầu có một gia đình tròn vẹn – chưa nói đến gia đình hạnh phúc – luôn là nhu cầu cơ bản, chính đáng và thậm chí lớn nhất. Nhưng thực tế xã hội hiện đại cho thấy với một số người, nhu cầu này có thể chỉ là khát vọng và không phải ai cũng có đủ điều kiện cần thiết để hiện thực hóa được nhu cầu đó.

“Chúng ta không nên cổ vũ cho hiện tượng single mom nhưng cũng không nên chối bỏ, kỳ thị hành vi của họ. Một xã hội văn minh là xã hội biết đồng cảm, chia sẻ và tôn trọng cuộc sống, lựa chọn cá nhân với những đặc điểm đôi khi rất riêng của nó. Dư luận thiếu tích cực không chỉ gây tổn thương mà còn có thể giết chết chính những người trong cuộc”, ông Linh cho biết.

Theo ông, single mom là mô hình gia đình cần xã hội, pháp luật thừa nhận. Đây là một loại hình gia đình đặc biệt khi người mẹ phải làm cả chức năng của người bố. Cần phải có những nghiên cứu cẩn thận, xác lập căn cứ khoa học và thực tiễn để đưa ra giải pháp tốt nhất hướng tới hỗ trợ người trong cuộc.

Theo Cục điều tra dân số Mỹ, cứ 10 đứa trẻ được sinh ra thì 4 đứa là con của mẹ đơn thân. Khoảng 45% bà mẹ độc thân chưa bao giờ kết hôn.

0

Tôi yêu đồng nghiệp nhưng không nỡ bỏ chồng

Hiện tại tôi yêu anh ấy rất nhiều, anh cũng vậy nhưng chúng tôi chưa dám bước qua ngưỡng cho phép. Tôi cũng yêu chồng nữa, chính vì vậy cần phải có khoảng cách với anh đồng nghiệp kia mặc dù chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi.

Tôi đã có chồng và một con, cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, công việc và thu nhập cũng ổn định. Chồng rất thương và thông cảm cho công việc của tôi mỗi khi đi làm về muộn hay tiệc tùng ở cơ quan. Sau khi đi làm được hai năm, một đồng nghiệp nam đã yêu và ngỏ lời với tôi. Anh lớn hơn tôi nhiều tuổi, rất hiền và vui tính, đã ly hôn. Chúng tôi nhiều lần chia sẻ và tâm sự nên anh đã yêu tôi. Dần dần tôi cũng có tình cảm với anh.

Hiện tại tôi yêu anh ấy rất nhiều, anh cũng vậy nhưng chúng tôi chưa dám bước qua ngưỡng cho phép. Tôi cũng yêu chồng nữa, chính vì vậy cần phải có khoảng cách với anh đồng nghiệp kia mặc dù chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi. Mỗi lần thấy nhớ, tôi và anh đồng nghiệp thường hẹn ra uống cà phê rồi về. Giờ tôi cảm thấy rất khó xử, muốn quên hẳn anh nhưng không biết làm thế nào bởi hàng ngày tôi gặp anh nhiều hơn gặp chồng. Anh làm chung cơ quan nên khi muốn tránh né cũng rất khó. Mong có một lời khuyên để tôi quay về với cuộc sống lúc trước, quên anh đồng nghiệp đi.

Chị Hằng

0

Tôi bỏ chồng con theo anh một năm trời nhưng vẫn chưa muốn cưới

Anh đã ly dị vợ một năm nay nhưng khi tôi nói đến chuyện kết hôn thì anh lảng tránh. Anh nói vừa xin phép đơn vị ly hôn được một năm, giờ kết hôn ngay sợ dị nghị, ảnh hưởng đến tư cách đảng viên.

Tôi quyết định ly hôn với chồng và hai đứa con để đến với anh – một sĩ quan quân đội. Chúng tôi thuê nhà sống với nhau như vợ chồng. Từ ngày về sống với anh cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi làm việc cho một công ty tổ chức sự kiện. Nhiều khi chơi cả tháng nhưng nếu có chương trình thì có khi làm việc đến 23h đêm. Ngày nào cũng vậy, anh nói làm gì thì làm phải 18h có mặt ở nhà để ăn tối.

Những lúc công ty có sự kiện, anh luôn đi kèm tôi. Hễ tôi gặp người quen chào hỏi là anh đứng chặn trước mặt. Anh thay số điện thoại của tôi và bắt dùng số mới. Mọi quan hệ với bạn bè cũ mới hoàn toàn cắt đứt. Quần áo, đồng phục của tôi anh ngồi đơm lại tất cả cúc cho “kín cổng cao tường” không được phép mặc hở hang. Tôi mặc gì là phải được sự đồng ý của anh. Mọi việc trong nhà, cơm nước anh lo hết, kể cả đi chợ. Thậm chí ở nhà anh không cho tôi đi đổ rác, sợ tôi đổ rác sẽ có dịp làm quen hoặc giao lưu với ai đó trong khu chung cư chúng tôi đang sống.

Hai con của tôi đứa lớn đã đi làm, đứa nhỏ mới 10 tuổi, tôi có ý muốn cho con về sống chung nhưng chỉ được một tháng nó không chịu nổi, tự xin phép về ở với anh trai. Tôi không nêu ra ở đây nhưng rõ ràng anh không có tình cảm với con riêng của tôi và thằng bé đã tự cảm nhận được điều đó.

Anh đã ly dị vợ một năm nay nhưng khi tôi nói đến chuyện kết hôn thì anh đều lảng tránh. Anh nói vừa xin phép đơn vị ly hôn được một năm, giờ kết hôn ngay sợ dị nghị, ảnh hưởng đến tư cách đảng viên. Lúc đầu tôi nghĩ có lẽ anh là sĩ quan, lại sống trong môi trường quân đội nên hơi kỹ tính nhưng càng ngày tôi càng hiểu cuộc sống của mình quá bế tắc, mất tự do và không được tôn trọng. Sống với anh tôi mất cả công ăn việc làm, con cái không lo được vì anh ghen cả với con tôi, anh em họ hàng cũng mất luôn.

Tôi phải làm gì bây giờ đây? Năm nay tôi 45 tuổi nhưng không đủ sáng suốt để quyết định việc này, đó có phải tình yêu hay sự lợi dụng? Hãy cho tôi một lời khuyên sáng suốt.

Chị Hòa

0

Có nên sinh thêm con khi làm mẹ đơn thân

Khi chia sẻ với anh suy nghĩ muốn có thêm một đứa con, anh nói hãy chấp nhận anh, hãy sinh cho anh một đứa con mà không phải bằng phương pháp y học nào khác.

Với khuôn mặt dễ nhìn, có bằng cấp và công việc ổn định, ai gặp lần đầu tiên cũng không nghĩ cuộc sống của tôi lại vất vả như vậy. Hiện tại tôi đã ly hôn và đang nuôi con nhỏ, điều đó cũng bình thường đối với nhiều người nhưng cái khổ tâm và vất vả của tôi là tài sản lớn nhất – cô con gái 7 tuổi bị khiếm khuyết. Hơn 4 năm sau ly hôn, gia đình chồng và chồng không một lời hỏi thăm con, chẳng quan tâm đến. Càng nhìn con mà lòng càng quặn đau, tôi đã phải cố gắng làm việc, giữ được vị trí công tác và thu nhập ổn định để chăm sóc, chạy chữa cho con.

Tôi đã trải qua khoảng thời gian tuyệt vọng về những điều bất hạnh và thiệt thòi đến với 2 mẹ con, nhưng ông trời không phụ những nghị lực và sự cố gắng của tôi, gia đình và bạn bè. Mọi khiếm khuyết của con dần được khắc phục, trong lòng tôi bắt đầu le lói hy vọng cho tương lai của con. Ở hoàn cảnh đó tôi cũng không nghĩ sẽ có tình cảm với bất kỳ ai vì tự tin chẳng ai đủ dũng cảm đến với mình. Tự nhủ sẽ không bao giờ đi bước nữa và dành hết tình thương chăm sóc cho con mình.

Rồi tôi cũng không thể trốn tránh được điều đó, đã có tình cảm với một người nhưng anh lại có gia đình. Chúng tôi vốn là bạn, anh hơn tôi 5 tuổi, gia đình hạnh phúc, là người chồng tốt, có công việc tốt, đối với tôi anh luôn là người bạn tốt. Khi cuộc sống hôn nhân của tôi tan vỡ, anh là người bạn biết chia sẻ động viên, cũng không có sự quan tâm đặc biệt nào. Với hoàn cảnh đặc biệt của mình, tôi lại hiền lành, chăm chỉ và sống biết điều nên hầu hết bạn bè ai cũng quý, thương cảm, anh cũng vậy.

Hai năm sau đó chúng tôi đã nảy sinh tình cảm, lần đầu tiên anh nắm tay tôi và nói lời yêu thương, muốn là chỗ dựa cho tôi. Tôi cảm nhận được cái nắm úp 2 bàn tay đầy ấm áp và tin tưởng, cũng giải thích với anh là không nên vì anh đã có gia đình, cũng tự đặt ra nhiều câu hỏi liệu anh có lợi dụng mình không? Rồi lý trí tôi đã không chiến thắng nổi con tim. Thật sự tôi không muốn điều đó chút nào, suy nghĩ, day dứt rất nhiều về hành động của mình nhưng lại không thể giải thoát được cho hành động đó.

2 năm qua, tôi cảm nhận được tình cảm của anh là thật lòng, không lợi dụng, tôi cũng không lợi dụng anh. Đã có lúc anh cáu giận vì sự từ chối về vật chất có thể lo cho tôi, nhưng con người tôi là vậy, yêu anh thật lòng và không muốn điều gì không hay xảy ra với anh và gia đình anh.

Đến giờ chuyện tình cảm của chúng tôi không ai biết ngoài cô bạn thân của tôi. Ở tuổi 35, tôi vẫn tự nhủ sẽ không bao giờ đi bước nữa nhưng lại khao khát có thêm một đứa con. Đã có một đứa con bị khiếm khuyết, điều đó càng làm tôi khao khát đến chừng nào, muốn con mình có một đứa em, muốn cuộc sống sau này có 3 mẹ con sẽ đỡ buồn tủi và nương tựa vào nhau. Có thể mọi người cho rằng tôi ích kỷ nhưng với hoàn cảnh hiện tại tôi chắc hiếm có người đàn ông tốt nào đến với mình, điều quan trọng mình không muốn con đã thiệt thòi lại càng thiệt thòi hơn.

Ý định không đi bước nữa mà muốn có thêm con luôn ấp ủ trong tôi, tôi cũng chỉ chia sẻ với mỗi cô bạn thân. Anh cũng khuyên tôi không nên đi bước nữa, còn nếu thật sự gặp được người tốt anh mới ủng hộ. Khi chia sẻ với anh suy nghĩ muốn có thêm một đứa con, anh nói hãy chấp nhận anh, hãy sinh cho anh một đứa con mà không phải bằng phương pháp y học nào khác. Anh nói yêu tôi rất thật lòng nên muốn điều đó, anh sẽ lo cho con và cuộc sống của tôi sau này vì anh cũng hiếm con, chỉ có một con gái. Điều quan trọng nhất là anh muốn có con với tôi, đó là kết quả của một tình yêu.

Tôi băn khoăn rất nhiều, vào trang tâm sự trên báo đọc nhiều, rồi cũng có lúc đặt ra sự nghi ngờ về lời đề nghị của anh. Qua thời gian, bằng sự cảm nhận, đến giờ tôi biết được anh thật lòng muốn như vậy. Tôi vẫn còn băn khoăn lắm nên muốn chia sẻ và hỏi ý kiến mọi người góp ý. Trong hoàn cảnh này, tôi có nên sinh thêm con không khi là người mẹ đơn thân và có thêm con bằng phương pháp y học hay có con với anh. Rất mong mọi người chia sẻ.

Chị Quyên

1

Muốn làm mẹ đơn thân vì mất niềm tin vào đàn ông

Tôi 34 tuổi và là một phụ nữ thành đạt, xinh xắn nhưng lại không may mắn trong chuyện tình cảm. Sau nhiều lần đổ vỡ, tôi không còn tin tưởng vào tình yêu.

Hiện tôi chỉ muốn đầu tư tất cả vào sự nghiệp và chăm lo cho bố mẹ. Tôi không muốn lấy chồng và ý định có con nhờ y học. Khi tôi bày tỏ suy nghĩ này với bố mẹ, họ phản đối kịch liệt và mai mối cho tôi hết đối tượng này đến đối tượng khác. Mẹ tôi thậm chí còn nói nhất định tôi phải lấy chồng trong năm nay, nếu không bà sẽ chết. Tôi phải làm thế nào đây? (Kiều)

Trả lời:

Bạn thân mến! Cảm ơn bạn đã chia sẻ những băn khoăn, thắc mắc của mình về cho chương trình. Tôi thực sự chia sẻ với bạn về những gì bạn chưa may mắn trong tình yêu. Mong bạn luôn vững vàng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.

Mỗi người đều có cách lựa chọn riêng cho cuộc sống của mình. Việc quyết định kết hôn hay sống đơn thân là quyền cá nhân của bạn, mọi người cần tôn trọng. Tuy nhiên, khi lựa chọn sống cuộc sống như thế nào, bạn cũng cần suy nghĩ cho thật thấu đáo và tích cực.

Việc bố mẹ phản ứng quyết định của bạn là bình thường, vì bạn hãy đặt trường hợp mình là bố mẹ, chắc chắn cũng có những phản ứng gay gắt đó. Bạn có thể phân tích cho gia đình hiểu mình đã nhiều lần đổ vỡ và không may mắn trong tình yêu. Ngoài ra bạn cũng tích cực hơn hoặc tìm cách từ chối khéo khi bố mẹ giới thiệu các bạn trai, để mọi người không hiểu sai bạn đang có ý chê bai họ.

Nếu đã quyết định không kết hôn trong thời gian này hoặc cả đời chọn làm mẹ đơn thân, bạn nên cho bố mẹ thêm thời gian để họ hiểu hơn về tâm tư tình cảm của bạn và dễ dàng chấp nhận quyết định này. Bố mẹ gây sức ép cũng xuất phát từ việc họ lo lắng cho bạn và muốn bạn có những lựa chọn khác tốt hơn. Tất nhiên bạn có quyền lựa chọn cuộc sống mình muốn mà không ai được can thiệp thô bạo, kể cả bố mẹ.

Tôi cũng muốn hỏi thêm 2 câu để bạn suy nghĩ thêm về việc này:

- Bạn đã chuẩn bị những gì cho việc nuôi con một mình? Cụ thể như tâm lý phải đối mặt với những người xung quanh, dư luận xã hội…?

- Khi quyết định sống cuộc sống bà mẹ đơn thân, bạn đã lường được hết những khó khăn sẽ tới khi một mình phải làm rất nhiều việc cho bản thân và con cái của mình?

Cuộc sống còn rất nhiều người đàn ông tốt, có thể đem đến cho bạn một tình yêu thực sự và một gia đình hạnh phúc. Bạn hãy mở rộng các mối quan hệ và trái tim của mình, biết đâu sẽ lại có những cơ hội khác? Bạn hãy suy nghĩ thêm về điều này nhé! Chúc bạn thành công và hạnh phúc.

1

Anh muốn em giấu kín việc sinh con riêng cho anh

Hôm trước anh đã mua một căn hộ vì không muốn em bất tiện với gia đình, muốn em qua đấy sống và sinh con. Trong một năm em cứ nói bố mẹ đi du học, khi nào mọi việc ổn thì về.

Em tốt nghiệp đại học, ra trường 2 năm, hiện làm cho một doanh nghiệp Nhật Bản. Em ưa nhìn, dễ thương, mọi việc của em rất suôn sẻ, không có gì khó khăn khi tốt nghiệp loại ưu, từng làm phiên dịch trong quá trình đi học. Em gặp anh, hơn em 20 tuổi, hiện làm tổng giám đốc một doanh nghiệp lớn. Em không nghĩ sẽ yêu anh nhưng sau những lần làm việc, qua nhiều câu chuyện, em thấy anh có vẻ rất tốt và gần gũi, rồi nảy sinh tình cảm sau những lần gặp gỡ.

Mới đầu em cũng không thoải mái vì anh đã có vợ, 2 con trai nhưng không hiểu sao em lại đồng ý. Anh không đẹp trai, em yêu anh không phải vì tiền, cảm nhận em dường như sinh ra để yêu anh. Chuyện của bọn em được gần 2 năm, em dành hết tình cảm cho anh dù cũng có những giận hờn, chia tay nhưng đều không thành vì mỗi lần như thế anh đều rất buồn, luôn níu kéo, em lại không muốn xa anh. Chuyện của bọn em dường như là bí mật, chỉ của em và một số người bạn của anh biết.

Anh không đặt ra nguyên tắc nhưng em không bao giờ làm ảnh hưởng đến công việc, giờ giấc anh dành cho gia đình vì em biết anh là người cha tốt, thương con, mẫu mực. Hai năm yêu nhau em không nhận bất kỳ món quà nào từ anh vì em công việc khá tốt, có thể tự lo cho bản thân, tiết kiệm cho mình, món quà duy nhất em nhận là chiếc nhẫn anh tặng. Tình cảm của em và anh rất thật, không có một chút vụ lợi toan tính.

Em từng đi thăm mẹ anh ốm, anh dắt con trai gặp em khi về quê em chơi, vợ anh em không hỏi tới vì biết mình không có tư cách gì để gặp chị. Hai năm bọn em yêu nhau với bao kế hoạch và dự định, càng ngày tình cảm em dành cho anh càng lớn. Em không đòi hỏi gì, chỉ cần anh bên em là đủ nhưng em không thể công khai yêu anh, bố mẹ em đều là giáo viên, anh trai và chị dâu cũng làm trong ngành giáo dục, nếu biết chuyện chắc bố mẹ sẽ từ mặt nên em sợ.

Em biết anh yêu, luôn muốn bù đắp, luôn gợi ý rất nhiều thứ nhưng em không đồng ý vì có thể tự lo cho mình, tình cảm càng mặn nồng hơn vì không dựa trên mối quan hệ tình tiền. Em yêu anh vì anh điềm đạm vui tính, bên anh em rất thoải mái dù chỉ là thỉnh thoảng, anh cũng thấy vui vẻ thoải mái với những câu chuyện kể của em.

Có một vài chuyến công tác được ở bên anh không cần biết đến ai, bọn em thực sự rất hạnh phúc. Nhiều lúc em còn ghen ngược với vợ anh vì được bên anh, nghe thật vô lý, vậy là em lại cố quên đi, chấp nhận là người đến sau. Có nhiều người theo đuổi em, đều là người tốt nhưng em không thể yêu được vì quá yêu anh. Em biết việc mình làm là sai nhưng không dừng lại được.

Tuần trước em có đi khám sức khỏe, biết mình đã có em bé được 3 tuần, em rất vui nhưng cũng sợ, em báo cho anh, anh cũng vui rồi chúng em ăn mừng. Anh nói: “Anh rất vui vì em đã sinh cho anh một đứa, chỉ có đứa bé này mới là kết quả của tình yêu chúng mình. Nó là sợi dây kết nối giữa anh và em thêm bền chặt hơn”. Từ hôm biết em có tin vui, anh ngày càng quan tâm hơn, anh ngỏ ý mua một căn chung cư gần nơi anh làm việc tiện chăm sóc em vì em đang ở cùng nhà chị gái.

Em đang hết sức lo lắng vì nếu biết chuyện này bố mẹ sẽ không sống nổi, em cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của anh. Em có ý định ra ngoài sống, không liên quan tới anh vì khoản tiết kiệm 2 năm và em làm phiên dịch thêm tại nhà có thể đủ cho mẹ con sống. Thế nhưng khi em không liên lạc, anh lại điên cuồng tìm kiếm, cho nhân viên của anh đi tìm, chúng em lại gặp, anh nói sẽ không cho em xa anh, cả con em nữa.

Hôm trước anh đã mua một căn hộ vì không muốn em bất tiện với gia đình, muốn em qua đấy sống và sinh con, trong một năm em cứ nói bố mẹ đi du học, khi nào mọi việc ổn thì về. Em đang phân vân không phải biết thế nào, con em ngày càng lớn rồi.

Chị Ngọc

2

%d bloggers like this: